Có một người từ một thợ hàn (welder) chuyên hàn các tấm sắt tại trường kỹ thuật, sau bao thăng trầm và biến cố của cuộc đời, đã biến mình thành một thợ hàn tri thức (Knowledge Welder) chuyên hàn gắn các kiến thức, đồng thời là một nhà sinh thái học tri thức.
Cách đây 30 năm, ông bắt đầu viết sách một cách tình cờ. Với quyết tâm "nếu không viết sẽ gục ngã", ông liên tục đặt ra những câu hỏi đầu tiên để mở ra những cánh cửa lạ lẫm, ném những "hòn đá" vào các giác quan đang dần chai sạn và thói quen ngôn ngữ trì trệ. Ông kiên trì lặp đi lặp lại việc viết sách một cách nghiêm túc dù đầy tẻ nhạt. Kết quả của việc tích lũy những dấu ấn có mục đích đó là sự ra đời của cuốn sách thứ 100 mang tên 《Conatus》 – dòng chảy của những khát vọng bản chất đang chế ngự bản thân. Gần đây, ông tiếp tục xuất bản cuốn 《Mọi người đều đã tiêm vắc-xin AI nhưng không ai trở nên thông minh hơn》, công bố kết quả nghiên cứu về những phương pháp sáng tạo để tái sinh trí tuệ con người đầy "bất tiện" trong thời đại trí tuệ nhân tạo tiện lợi, tiếp nối hành trình sáng tạo đầy kinh ngạc của mình.
Thay vì đặt trái tim lên đầu để suy nghĩ một cách logic, tác giả đã đặt cái đầu lạnh vào trong trái tim nóng, trải nghiệm bằng cả cơ thể để rồi chuyển hóa những dấu vết và vết sẹo gặp phải thành ngôn ngữ của thân thể. Từ đó, tác giả đưa ra một lập luận táo bạo rằng càng tiếp tục "phát triển bản thân" thì "bản thân" lại càng không được "phát triển", mà ngược lại, cái tôi còn bị hao mòn đi.
Dịch những dấu vết và vết nhăn thành ngôn ngữ của cơ thể, tác giả đưa ra một lập luận gây sốc rằng càng tiếp tục "phát triển bản thân" thì "bản thân" lại càng không được "phát triển", mà cái tôi trái lại còn bị hao mòn.
Đối với những người nghiện phát triển bản thân theo thói quen—những người mải mê cuốn theo bí quyết thành công của kẻ khác mà không biết mình đang trôi dạt về đâu, tiêu thụ những "insight" trên Instagram như đồ ăn liền để mơ mộng trở thành ngôi sao, hay theo đuổi những ảo tưởng qua video YouTube—tác giả đã tái giải thích khái niệm "Conatus" mà Spinoza hằng yêu thích sao cho phù hợp với bối cảnh ngày nay. Qua đó, ông dùng cả thân mình để minh chứng cho hành trình tái cấu trúc lý thuyết cuộc đời nhằm giữ vững quyền chủ động trong cuộc sống.
Khẳng định rằng “chân lý là đứa con được sinh ra từ sự chán chường”, thay vì những bí quyết ‘rút ngắn khoảng cách’ để dẫn đến thành công, ông tìm kiếm căn cứ để ‘hàm súc ý nghĩa’ cuộc sống và dịch thuật chúng bằng ngôn ngữ của riêng mình. Với tư cách là một người lao động xây dựng câu chữ, ngày hôm nay ông vẫn đang trăn trở nên đặt động từ nào vào sau chủ ngữ và tân ngữ.
Ông cũng là một người luôn ngưỡng mộ những nhà thơ, những người đang run rẩy với tất cả cơ thể trước hào quang của hy vọng khiến bản thân quên đi chính mình, trước khi nỗi nhớ nhung lẳng lặng mang cơm đến trú ngụ suốt nửa ngày trời rồi lại thốt ra tiếng ngáp dài và tan biến vào buổi chiều uể oải.
Vào khoảnh khắc những vết nhòa của năm tháng đầy rẫy khổ đau ngậm ngùi những câu chuyện buồn sắp trào ra khỏi cổ họng, toàn thân quấn quýt trong chén rượu nồng sưởi ấm nỗi lòng thầm kín lại ghi chép lại nỗi nhọc nhằn của một ngày tuôn ra. Giống như cây sậy lung lay đang dùng cả cơ thể để thông dịch ngôn ngữ của gió, ông là một nhà sinh thái học tri thức, người hôm nay cũng đang khai phá con đường đi từ "khốn cùng" đến "cảnh giới".
E-mail u010000@hanyang.ac.kr